Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

HỆ THỐNG BA ĐIỂM- LINH ẢNH

3-HỆ THỐNG BA ĐIỂM


   Một cái gì đó nếu không phải  tuyệt đối thì ít nhất là cái tương đối cao nhất  mà  con người có thể đạt đến? Tức là tính chất tục đế của hiện thực, sự khế ước của cá nhân và tòan thể?...Trong khi quán chiếu và sàng lọc có thể câu trả lời xuất hiện?
  Cá nhân như  ngọn đèn nằm trong một cái chao. Xem ra, những cái chao đèn này là không thể tránh khỏi.Cái chao đèn  có tác dụng bảo vệ, thẩm mỹ vừa là sự che chắn. Trong cái chao đèn ấy tôi không thể phát sáng ra tòan bộ các hướng. Và ngược lại, ta cũng không thể nhận tòan bộ ánh sáng từ các hướng khác.Vấn đề là, ta có thể mở rộng không gian cái chao này  đến đâu?
   Cũng tựa như trong khi tiếp cận một khối đá cẩm  thạch hãy còn lẫn những mạch đá tạp. Người thợ kim hòan cần phải gạt bỏ các tạp chất để khối cẩm thạch tòan vẹn như một nguyên khối? Tương tự vậy,  trong nguồn mạch pha tạp người ta cần tiến hành việc gạn lọc để xuất hiện một nguồn nước thuần khiết nhất? Ý thức xuất hiện từ lúc phân biệt trong và đục, tạp chất và cẩm thạch…Tuy nhiên, sự có mặt, tác động phân biệt của nó là một sự kiện thực. Sụ phân biệt, vốn là không hay ho tuy nhiên nó đã xuất hiện.Có hai giải pháp cho hiện trạng.
   Trở lại vô phân như một trạng thái bản nguyên. Thị và Phi. Thiện và Ác….Xóa nhòa các ranh giới này là việc




làm có thể như Trang Tử hay Lão Tử đã thực hiện…   Một giải pháp khác nằm trong tiến trình chấp nhận. Sự phân biệt là cái đã rồi. Cái không thể tránh né vấn đề là phải đối diện. Sự kế tục mặc nhiên là việc thanh lọc đến mức độ cao nhất có thể…. Quá trình thanh lọc sẽ dẫn  đến một cái gì đó. Cái gọi “ tạp chất” sẽ lắng lại và tiêu hủy theo quá trình mà các tiên nho gọi là Mặc hóa. Phương diện khác, có một cõi  trời, cõi Tịnh độ sẽ thực hiện việc hóa giải tòan triệt….         Những hiệu ứng, mặt trái, phản ứng phụ và dư vị không phải là những đeo bám làm ánh ảnh tâm trí. Không gian Tịnh độ sẽ mở ra những gì mà ý thức cần tìm kiếm…
   Trạng thái bản nguyên thì nằm ngòai những quan sát và dòng chữ này.Khi khối đá hãy còn ở rừng sâu và chưa có bất kỳ một chứng nhân nào đó. Tuy nhiên, trong khi người thợ kim hòan phân biệt, đẽo tạc, lọai bỏ lại là một trạng thái bản nguyên khác…
   Một năm trước đây, trong khi làm việc  bên phần đồ họa tôi hãy còn lay hoay với việc định vị các nguồn sáng trong thiết kế.Sau đó tôi may mắn phát hiện hệ thống chiếu sáng ba điểm. Tôi hòan tòan mãn nguyện với hệ thống này.Tiếp đó,  tôi chuyển qua  ứng dụng hệ thống trong đời sống của chính mình. Chắc chắn là cần thiết việc có những nguồn sáng. Nguồn sáng, hiểu với nghĩa khởi thủy bao hàm cả sự tác động,biểu lộ. Nguồn sáng thứ nhất là thi ca. Chắc chắn nó tạo ra những bóng đổ nào đó.Nguồn sáng thứ hai là thư pháp, nó lọai trừ các bóng đổ do nguồn sáng trước tạo thành. Nguồn sáng thứ ba, chính là triết học được bố trí ở vị trí cao nhất, trên không gian…Với ba nguồn sáng này trong khi chiếu





sáng, cũng  là một hành vi tương tác giữa  bản thân và  ngọai vật, ta có thể yên tâm đến  mức độ nào đó…
   Các hệ thống ba điểm, tam nhân tố, một đơn quái, đem lại sự yên tâm nhất định. Mặt khác, nó phản ảnh cấu trúc các sự vật….  Việc phân biệt hay định vị như vậy cũng là tương đối. Tôi nghĩ rằng, đến một lúc nào đó bản thân mỗi nguồn sáng phản ánh các nguồn sáng khác. Chẳng hạn, thay vì  màu trẳng nguyên thủy của nguồn sáng một là màu vàng da cam của sự pha trộn màu vàng, đỏ và trắng….Cái chung cục là một biểu thị lung linh và uyên áo. Lại nữa, hệ thống ba điểm là  hệ thống tĩnh.Nó đưa ra những bức tranh và hình ảnh tĩnh tại được chiếu sáng ở giá trị tối ưu.Tuy nhiên, nó chưa phải  một sự kiện thực.Nó chỉ là một phương pháp nhận thức. Lý tưởng là sụ di động năng động của hệ thống này  theo đối tượng quán chiếu của nó. Một cái gì đó sẽ xảy ra trong tình trạng ấy là sự xuất hiện của hơi thở, sự sống….
…Sự quán chiếu chính là như sau:  tôi đã ngừng viết vào những năm 2004. Sau tác phẩm Nguyên bạch. Lý do dừng là việc tôi đã  thõa mãn. Có một nhân tố nào đó, tính thiểu dục, làm tôi thực hiện mọi việc một cách tượng trưng. Trung thành với những nhân tố tạo ra bản thân, tôi lại phải nói rằng, tôi chia xẻ hay đã hấp thu những gì mà Pasternak nói: con người chỉ thể vĩ đại khi đạt đến tính tượng trưng trong đời sống của nó!   Cho đến giờ, tôi vẫn chưa từng có một xem xét cẩn thận về những gì đã viết. Và điều này cần thiết không nhỉ? ..   Nguyên bạch làm tôi vừa  ý ở chỗ nó kết hợp các nguồn mạch thi ca và triết học. Giữa sinh họat cá nhân và chiêm nghiệm tổng thể. Về nội dung, nó biểu lộ vài trực giác dường như sâu






sắc…Tôi xem rằng nó hãy còn như một tài liệu, dữ kiện  và gợi hứng cho những xem xét nào kế tiếp…
…Viết lách, dường như là có một ý nghĩa nào đó. Bởi vì tôi  không rõ mình đã suy nghĩ như thế nào để đạt đến hình dung về cái MỘT trong Nguyên bạch. Nhận thức về cái MỘT hiện giờ chỉ như là một kết quả, và là định kiến.Con đường đi đến nhận thức như vậy là cần phải đọc lại…Tức là một hành vi đào luyện tâm trí….
   Viết lách, là một phưong thức suy nghĩ. Thọat đầu ta xem xét, soi sáng đối tượng một cách chưa hòan tất…Sau một đọan thao tác như vậy, một vài trang được viết, sẽ có sự soi sáng khác từ ngọai lực. Ta nhập vào một dòng chảy và vững tin dần vào những gì mình đang thực hiện…Tôi, hãy rụt rè và lay hoay trong các suy nghĩ, tìm kiếm của mình. Nhưng một khi tôi đã lên đường, một hành trình nhận thức, chẳng bao lâu tôi sẽ nhận ra những đồng hành, hướng đạo và kể cả hậu thuẩn về nhận thức…Gọi là hậu thuẩn nhận thức vì rằng, tôi, một cá thể đi trên đường với bao nhiêu uẩn khúc, do dự, lạc lòng  và nghi vấn. Con đường ta đang đi có phải là con đường? Nó hứa  hẹn những bức tường trước mặt hay bãi lầy đâu đó? Hậu thuẩn tối hậu rằng tất cả  là con đường! Sự có mặt mọi nơi và mọi lúc của Đạo…
  Một phương diện khác, nếu như vào giờ này để viết lại những gì như Nguyên bạch hay Cõi ý là một điều tôi không thể tin chắc. Nhận thức tổng quát  có thể đạt đến nhưng làm một sự trình diễn con đường thì tôi đã không còn vững tâm thực hiện…Hình ảnh tương tự là như trong







một ngôi nhà cao tầng. Đôi khi, vì duyên do nào đó, là hứng khởi, được kêu gọi hay kể cả hiếu kỳ ta lên đến tầng lầu và bước lên sân thượng. Những gì bên ngòai, tòan cảnh phố xá lung linh vào đêm hay bầu trời sáng mai đẹp nắng...ta có thể trông thấy trong giây phút. Rồi trở xuống. Những gì  còn lưu lại là có một hình ảnh như thế. Không phải cái trần nhà thạch cao hay những bức tường đóng kín.Có vô số ngọn đèn phát sáng lung linh về đêm, và cả bầu trời. Không phải tiếng động của cánh cửa cũ rít lên trong khi  mở mà là tiếng ríu rít của những bầy chim sẽ. Tiếng gió xao xác khua trên những tàn  cây xa… Tiếng những vì sao trong một hòa âm thiên khải… Tuy nhiên, không phải lúc nào ta cũng có thể lên đến cái sân thượng ấy! Như vậy thì không ngần ngại, không do dự khi mà ta có thể còn bước lên những bậc thang kế tiếp…
   Những gì ta có được trong hiện tại là kết quả của vô số nguyên nhân từ quá khứ… Nếu như Lão tử không để lại Đạo đức kinh thì hậu thế không có một cái gì tương tự để đọc. Và nhìn  nhận tổng thể, chỉ cần vài  ý niệm như Vô vi, Đạo…đã chi phối biết bao nhiêu hành động của con người trong suốt chiều dài lịch sử…Từ các ẩn sĩ đến các trường phái luyện đan….  Phản biện là nếu  không có Lão tử thì vẫn sẽ có một vị thánh nhân nào khác để đời một cái gì  tương tự…Tuy nhiên, sự xem xét như vậy dường như chỉ dẫn đến sự phủ nhận của một tâm tánh. Nó biểu lộ một tâm tánh phủ nhận, hư vô và chối bỏ. Sự xem xét đến mức độ nào đó dường như các ngọai vật nhòa đi. Chỉ còn thuần là sự biểu lộ của cái tâm đang xem xét…
  





Tôi cần thanh minh ngay.  Không có sự so sánh hành vi của mình với Lão Tử. Tôi chỉ làm  cái công việc định tâm trong hành vi xếp hàng để nghênh rước hoặc đón tiếp một Tôn giá chẳng hạn. Sự lạc lòng ở chỗ, sau một hành trình đưa rước nào đó chúng ta muốn rút khỏi hàng ngũ. Một thái độ cự tuyệt.
  Nhân tiện, tôi viết vội vài ý tưởng đang có. Sự xem xét thuần túy là một bước tiến so với tình trạng thiếu vắng  xem xét. Tuy nhiên, dừng ở đó chưa đủ. Nó cần một hành động đi kèm theo thiên hướng tích cực. Hy vọng rằng tôi  cũng đã đồng cảm với Đốttôiepxki trong việc nhìn nhận rằng không nên trình ra sự thật một cách thuần túy. Khi trình ra như vậy là  đã tương tác và làm biến đổi nó. Cái tương thích, ngay tức khắc là phải có một trách nhiệm nào đó. Cũng tựa việc cắt một nhánh hoa khỏi thân cây của nó. Cái tương thích phải là một cái bình, gốm hay pha lê,chuẩn bị sẵn để cắm hoa  vào đó….    Nhánh hoa khi bị cắt khỏi  trạng thái tự nhiên sẽ khô héo với một tốc độ nhanh hơn trong đời sống nguyên trạng  của nó.
   Sự sống có một yếu tính vi tế và ẩn mật. Cái tương thích của  con người là  trách nhiệm cao nhất mà cá nhân có thể nhận thấy và thực hiện…Tôi cũng nhận ra, sự tăng cường các hành động là điều tôi còn thiếu. Trước đây, tôi vẫn thường tự an ủi rằng trong việc viết lách, thiền định, đã là một hành động. Ít nhiều  thì vẫn có một đóng góp nào đó trong tiến trình chung…Tuy nhiên đến giờ này ý nghĩ đó đang dần thay đổi. ….
   Trở lại mạch xem xét những gì đã viết. Tác phẩm khác, Cõi ý, nếu trung thành với nguyên tác thì không có gì để






nói. Học giả Bửu Ý, trong thời gian tôi ở Huế có nhận xét rằng sau khi đọc Cõi ý như việc nghe một tiếng nói cất lên từ sa mạc…Bổ túc  rằng, học giả nói ông cũng chưa đọc xong cuốn sách. Tôi cảm nhận điều này là sự ấn chứng mạnh mẽ của học giả. Một cái nhìn ngang đủ biết được tòan thể người đối diện…
  Vết tích cá nhân ở chỗ, trong tính chất trung thành với sự quán chiếu tòan thể các dữ kiện, tôi như một người ra sa mạc. Tại  đó tôi nhặc được một hạt cát. Cát là cát, nó chẳng liên can gì đến hành vi nhặt của tôi. Điều mãn nguyện vốn dĩ có tính cá nhân, ở chỗ tôi nhận ra hạt cát ấy cùng lọai với sa mạc…Nó không phải là một cái gì đó như đất đai hoặc nước, vốn là  những chất liệu khác….  Nếu như làm rõ nghĩa thì Trung quán luận,Tự do đầu tiên và cuối cùng là những hạt cát tương tự…. Sau khi xem xét sơ lược về những gì đã viết như vậy, với một sự ngại ngần vì phải đem vào tính cá nhân rất dễ dàng gây ra những tranh cãi, ngộ nhận…mạch tư tưởng chính là như sau. Qua một thời gian có sự đổi khác về môi trường, kiến văn, cảm thụ đời sống những gì là phát sinh trong nhận thức của tôi ở lúc này? Cái gì cần phải biểu lộ như một sự tương tục trong cách thế một người xếp hàng? Và không chỉ là nhận thức thuần túy, tâm trạng tôi có gì đổi khác? Tôi đã thấy những gì và hướng đến những gì?
   Vài cuốn sách quan trọng  trong thời gian qua tôi đã đọc. Một vài nhân vật tôi đã từng tiếp xúc và chịu sự tác động…Đó là những gì tôi sẽ đề cập đến…
   Cái Một thì biểu hiện ở mọi nơi. Trong nghệ thuật hay kỷ thuật. Tôi cũng xin trình bày kỷ thuật chính sử dụng trong những trang viết cần thiết. Kỷ thuật Loft. Trong






việc tạo hình, kỷ thuật này cần đến hai đối tượng. Một dây dẫn và một mặt cắt. Sau đó bằng kỷ thuật loft, hình thể sẽ đuợc tạo thành. Chẳng hạn  để vẽ một sợi dây ta vẽ đuờng cong của sợi dây. Tiết diện tròn. Kỷ thuật loft sẽ tạo ra dây thừng cần  thiết.Cái Một, là Lý biểu hiện ở dây dẫn. Tiết diện là những phương diện của tồn tại: thi ca, điện ảnh hay một nhân vật. Điều nhắm đến của tôi, là việc chỉ ngược lại dây dẫn, những gì trong một tiết diện...Và sau đó cái Một xuất hiện….
   Lưu ý khác, những gì tôi cảm xúc và khảo sát ở đây thuộc về thi sĩ hơn là một học giả. Sẽ không có những khảo sát có tính hệ thống và chi tiết. Điều này, kêu gọi lòng khoan dung của người đọc cho yếu tính thi sĩ, vốn quen với những cảm hứng, ấn tượng, vẩn vơ hơn là  những khuôn vàng thước ngọc…. 
  Cái bắt tay giữa thi ca và hành giả cũng là điều người đọc nhận ra trên những trang viết. Bản thể thì vô phân. Sự phân định như vậy chỉ trình  ra những thiếu sót, đang được xin lỗi trước trong tính chất hành giả mà tôi thực hiện…Tuy nhiên, qua các  thiếu sót như vậy người đọc
vẫn nhận ra một cái gì đó  bổ túc. Làm rõ nghĩa hơn nữa. Tôi đang tự đặt mình vào vị thế mà có thể mất đi cả hai. Sẽ không đạt đến các kiến giải và biện biệt trọn vẹn của một hành giả. Cái mất khác, những vần thơ lẽ ra phải xuất hiện mà tôi đã cầm chúng lại  sau lưng một tu sĩ. Tuy nhiên, nếu như kết hợp được sẽ là một cái gì của riêng tư nhưng trọn vẹn….










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét