ÂM DƯƠNG
PHO TON
Như
pho ton lấp kín khoảng không. Mùa ròng lên câu thơ vẫn nhịp nhàng hoa
cỏ. Như người làm vườn kia bẻ cành nhặt lá. Lựa chọn ngôn từ tôi
giữa nhịp lòng tôi.
Như mạch nước phun tự lòng đất hồi quy. Cho mặt trời nương mình
qua phút giây lấp lánh. Ngôn từ đầu tiên tôi đặt nơi sâu thẳm. Khe giấy
nhàu trăng vệt ánh tâm linh.
Giây phút nào tôi đã rửa tan. Thể xác nhà thơ một con đường,
một quán trà, một con ve nằm trong lòng đất. Với kinh nghiệm này tôi
sẽ nới dần những cõi lòng chật hẹp. Thân tặng hào quang cho một bụi
gai. Mang đến mùa xuân cho vài con sâu rọm.
Như pho ton lấp kín khoảng không. Trước màn đen này tôi không trốn
chạy. Khi những câu thơ về đêm vụt sáng. Tôi đến bên người đạt thấu
lòng tôi.
Có thể tuyên xưng rền rĩ thét gào. Tôi đủ thời gian làm người
kiên nhẫn. Như nông phu bên nong tằm lựa chọn. Khi những con sâu cùng
dáng loài tằm. Khi vầng trăng mẩu giấy màu vàng. Khi những ngôi sao
ánh lân tinh chứng mù màu loạn tưởng. Khi mặt trời nhầm gây năm
tháng. Khi ngôi nhà gây ý niệm không gian.
Như photon lấp kín khoảng không. Vật chất ứ đầy tôi cho mình
làm sóng. Từ đất thôi những cánh diều mang trang thơ bay lượn. Thể
xác này chuốt nối mấy tầm dây. Cho những câu thơ xông kết hình hài.
Và những đầm lầy mùa lên sen trổ. Có thể đau lòng đám cung quăng
loài đĩa. Không có máu ở cộng sen.
Và câu thơ không mang về trái quả. Thế gian này đã chết những
nhà thơ. Vật chất ứ đầy vật chất khoảng không. Photon bất tử.
ÂM DƯƠNG
Như dây leo đánh đu cổ thụ
cỗi cằn. Ẩn dụ vào một tục tĩu trắng. Sự trong suốt nhà thơ ngang
tầm băng hoại. Như Ky tô ra đời quá sớm. Đưa thế gian về
cõi âm.
Vết trượt dài của một chấm nhỏ nhoi. Loang thành ao hồ biển
cả. Ma gien lăng thoáng ngập ngừng xấu hổ. Tôi chưa hề biết đến những
đại dương.
Bão táp, phong ba, núi lửa, sóng cồn. Người cầu nguyện chợt
nhìn ra mặt trời lơ lửng. Mặt trăng vèo vèo bay như viên đạn. Sửng
sốt những nhà thơ.
Những cô gái đồng trinh đi giữa cuộc đời. Thương quá ngai vàng
mau sao rệu rã. Đã hết rồi tam cung lục viện. Người đi về một bóng
khơi khơi.
Các con nhìn gần chớ tập nhìn xa. E nữa các con trốn chạy.
Vung những trang vàng miếu mạo. Với những đền đài nguy nga.
Cứu vớt chúng con giết chết chúng con. Cao độ này làm chúng
con cúi mặt. Trên thánh giá hay người là thánh giá. Chiến thắng ý
người chiến bại đời con.
Cứu vớt chúng con nên cứu vớt chúng con?Một chút khôi hài đôi
điều nhầm lẫn. Khi người nghe lời của gió. Khi người nắm hình của
mây.
Như dây leo đánh đu cổ thụ cỗi cằn. Quay mặt các con lẽ sinh
tồn nhớp nhơ trọng đại. Tôi bịt miệng vì tôi cuối xin Thượng đế. Khai
hạ thành con. Tôi bịt miệng vì tôi trên triền im lặng. Chân ruổi dài
năm tháng mù khơi.
NIỀM TIN
Sáng tạo Ô lim pơ cầm giữ
thế gian. Nghe mong manh hoa lá, nắng mưa, thiên thần, ngôn ngữ. Thấy
bấp bênh Sa tăng, Giu đa, tông đồ tội lỗi. Cho tôi tìm nguyên thể một
người Cha.
Dòng năm tháng này chảy trọn về Cha. Con ra đi theo ý người và
trở lại. Nhưng giờ kia chân thành La Mã. Có kẻ nói rằng không phải
là Cha?
Ta nói mình nghe. Ai đó thầm nghe? Trước mặt: không. Sau lưng:
không. Còn ngươi, bụi cỏ? Đã rõ ràng quê Giê ru xa lem, đám Di gan, mớ
thi nhân, cỏ xanh và ngựa. Còn Ngươi?
Địa ngục này tôi chứng ở Pari. Quán cà phê, giáo đường, phòng
tranh, tay lũng đoạn. Thiên xứng không bằng sáng tạo. An hòa trong
những dòng thơ.
Cùng các ngươi ta gọi Ky tô. Xá tội! Xá tội! Khi tôi nghĩ về
những trò chơi tung cầu, đấu gươm, ngôn ngữ. Tôi đã nghĩ và Ky tô sẽ
nghĩ? Chốn ngôi lời đang có một trò chơi!
Và khi con thuyến sóng đánh lắc lư. Tôi đã nôn những câu thơ mật
xanh mật vàng bãi mửa. Ngôn từ? Ngôn từ! Ôi sao lợm giọng. Xin sóng
tấp mình lên bãi san hô!
Tổ phụ A đam? Con không dám nghĩ về người chút nặng lòng trách
oán. Địa đàng xưa người ăn chi trái cấm. Nhận tội rồi con dám nào
than!
Ky tô lặng im ngươi đã nuốt lời? Giê ru xa lem ập về bóng tối.
Hình như lòng ta nhẹ nhõm. Hình như lòng ta nặng trĩu. Ngày mai Pi lat
là vua.
Khi ta nhìn ra trong mắt tông
đồ. Tản mạn ngôi lời xác thân ý nghĩ. Các ngươi gọi ta cùng khi gầm
mặt. Đâu có còn ta?
Cầm giữ thế gian trên đỉnh Ô lim pơ. Tháng ngày dài trong buốt
giá Prô mê tê trên đường tìm lửa. Và A đam khuất nẻo mờ xa.
Dòng năm tháng này chảy trọn về Cha. Con đã ra đi theo ý Người
và trở lại. Này đây khi các ngươi cần lửa. Từ trái tim Ta.
YÊN ĐAN
Đi trên những nhịp cầu. Đôi
tay này, cánh tay này, xác thân này, khuôn mặt. Bên dưới dòng sông hôm
qua, hôm nay, ngày mai còn chảy. Cuốn nhịp cầu trôi theo và tôi.
Chim ưng! Chim ưng bay lượn trời cao. Cá kình! Cá kình vẫy vùng
biển rộng. Nhưng quanh tôi đang là con suối. Đau lòng bờ nào dám đường
bơi.
Ngẩng mặt trời xanh thở hơi dài. Chim quạ bay ngang đầu bạc.
Rồi nhìn về đất Yên xa xôi. Nghe hoàng hôn sương sa mù khơi. Cuốn nhịp
cầu trôi theo và tôi. Dòng dòng đớn đau câm lặng. Sao đứng lặng im này
những đỉnh đồi? Sao đứng lặng im này những đền đài? Và những con
người thần dân xứ sở?
Chim quạ mang cho ta lời réo gọi. Dân Yên sao đành ngủ trong đêm?
Mắt đã đong đầy những trời sao. Kinh Kha! Kinh Kha người ở đâu? Kinh
Kha! Kinh Kha người về ngay!
Rồi sang sông Dịch gió như sương. Ngựa rét chồn chân hý như
thét. Rượu uống ba vò như nước nhạt. Cúi xuống lòng sông lửa chập
chờn.
Ta tiễn người Kinh Kha ra đi. Không nhớ nỗi mặt người lòng ta
đốc kiếm. Sao năm ngón nghe tê niềm bi phẫn? Phàn Ô Kỳ! Phàn Ô Kỳ ơi!
Ta cùng người Kinh Kha ra đi.
ẨN DỤ
Ẩn dụ thi ca ẩn dụ con
người. Như Ai ma tốp ngày kia biến thành chó sói. Tôi ngày kia con đò
độc mộc. Cô đơn trôi im lặng với hai bờ.
Vắng tiếng rồi khóm sậy hàng lau. Những con trai dật dờ triều
xuôi ngược. Nơi nước lợ ai còn mơ ngọc. Để nên mình ôm giữ mấy niềm
đau?
Đò ngang sông đò xuôi dòng sông. Tôi ở đại ngàn sao nơi đây quá
lạ. Tìm về tiền thân cụm lục bình
quanh quẩn. Tìm đến hậu thân im lặng mấy nhịp cầu.
Độc mộc trôi dòng sông không trôi. Ngang dọc ngược xuôi xoay tròn
năm tháng. Rồi trăng lên vệt hai bờ ảo ảnh. Nghiêng nghiêng đò trăng
giải mướt mồ hôi.
Độc mộc trôi cùng dòng sông trôi. Chênh chếch mặt trời bay về
cuối bãi. Nghe cát trắng phơi mình cơn khắc khoải. Vọng tiếng bờ xa
bên lở bên bồi.
NHỮNG CÁI ĐẸP ĐAU LÒNG
Cảm
từ Mile
Những cái đẹp đau lòng biết ăn nói làm sao. Tôi đứng bên em một
cành mai chiếu thủy. Cánh trắng khiêm nhường dám đâu mời gọi. Chúng
ta lặng im trong những ngẹn ngào.
Em đã nghe giông tố tự ngàn khơi. Cơn lốc tròn những tờ giấy
vàng đen rập rình đe dọa. Em đã nghe bão ngàn trùng cơn bão. Vội vã
thu mình em bé nhỏ nhường kia.
Em đã nghe rền rĩ mùa mưa. Những sắc màu của em nỗi khát thèm
kia tiếm đoạt. Tím biếc hồng nhung hỏa hoàng xa vời tiền kiếp. Lại
bao chiều em mất trắng chiều nay.
Những cái đẹp đau lòng biết ăn nói làm sao? Tôi đứng bên em một
cành mai chiếu thủy. Em đã nhìn lên trời xanh sâu thẳm. Câm lặng lâu
rồi là những tảng mây. Tro bụi lâu rồi là những vì sao.
Nhưng khi em nhìn lên ong bướm vo ve. Chúng rền rĩ quanh em như
điều chi quái gở. Dải mây lặng im tiếng vo ve thì vang động. Khuôn mặt
sau cùng em cúi hết chiều nay.
Rồi em lãng quên đêm cũng như ngày. Trong giấc mơ này em mơ mình
mau rụng. Chỉ cái chết kia mới làm em ngẩng mặt. Trong sự sống này
mộ phủ mình em.
Những cái đẹp đau lòng biết ăn nói làm sao? Tôi đứng bên em một
cành mai chiếu thủy. Cầm giữ hồn em chút làn hương bé bỏng. Đâu dám
thơm nhiều nào dám thơm hơn.
Tôi? Tôi đứng bên em vàng úa bập bênh. Cùng những sắc màu trôi
dài tiếng khóc.Nhưng không! Ta góp hết vào hoàng hôn đỏ rực. Đốt
cháy mặt trời không để rụng vào đêm.
NHÀ THƠ
Đã ướt đầu trong vũng thế
hố nhân. Người trầm mình theo trái tim quá nặng. Dưới đáy kia trăm
ngàn bãi đá. Người cứ vật vờ đâu chốn dừng chân.
Trái tim không rò rỉ cùng rêu. Bầy cá mập vây quanh người chờ
đợi. Những triền cát trôi trong im lặng. Người vụng về đâu biết một
đường bơi.
Lời trầm thống ra đi trầm thống dội về. Sóng nước xoáy người
vào nơi hố thẳm. Những bông hoa đã từ lâu trần trụi. Lời thơ nào
bóng cá cũng biệt tăm.
Ô những cánh buồm xanh sẫm cùng rêu. Ép bởi đáy sâu lá cờ
biến thành dao mỏng. Trong lúc trầm mình người trầm luôn giấc mộng.
Cuốn quanh người cờ bó cả niềm đau.
Có khi là nước phải sôi lên? Khi biển ngậm trong lòng quá nhiều
thi thể. Tan rữa thịt da trái tim còn lại. Có phải người đang réo
gọi ngày đêm?
Có khi là sóng phải trào qua. Khi những cù lao chuyển mình trôi
nổi. Từ các đại dương hợp lời réo gọi. Ngôi tiếng này biển sẽ hồng
lên.
Đã ướt đầu trong vũng thế hố nhân. Tôi không trầm mình theo
trái tim quá nặng. Nơi bãi vàng để đời chuẩn bị. Lúc biển hồng
đánh xuống những cành diêm.
Lửa sẽ cháy lên. Biển sẽ cháy lên. Sau những tháng ngày kết
mình ẩm lạnh. Âm nhạc du dương khi đồi băng vỡ. Hòa sắc thiên tài bão
lửa cuồng phong.
Tụng ca, tụng ca biển bốc thành hơi. Người sẽ bước ra tinh khôi
sạch sẽ. Và những hào quang rợp trời bay lượn. Trên xác mặt trời
bãi đá duềnh lên.
TRĂNG
Sao trăng vừa lên đã vội
hao mòn. Người mất nửa bên kia cho những hoa và bướm? Cùng khi bao vệt
son trong đêm đỏng đảnh. Người đánh rơi mình lên vũng nước về khuya.
THANH TẨY
Thanh tẩy bởi rượu dê,
nước, lửa và trăng. Bãi cỏ sục sôi sóng thét gào muôn sắc màu nhảy
múa. Cùng ánh trăng xanh tuôn tràn lai láng. Một dòng thơ run rẩy buổi
giao mùa.
PHÁN XỬ SAU CÙNG
Cảm
đề Nit sơ
Phán xử sau cùng ngày của Phục sinh. Ta sẽ để im khi nhà thơ
nổi giận. Khi những bông hoa nở trong niềm bi phẫn. Khi lá cỏ mềm
tiếng thét bật lên.
Ngày lại ngày kia sa mạc tràn ra. Dưới bước lạc đà lênh lang
dòng máu. Chỉ để gánh gồng tơ lụa. Sa mạc tràn ra! Sa mạc tràn ra!
Có phải các ngươi tinh thể lọc lừa?Học cách lặng im trong đền
dối trá. Ngôn từ rơi vào vực thẳm. Con đường nào dẫn ngươi đến cùng
ta?
Cho ngươi con đường qua xác con ta. A! Những bàn chân lầy lội. Ôi!
Những cánh tay dài nhọn. Trong đêm quờ ra.
Trên thánh giá kia con không dám trở mình. Để dòng máu này phủ
xanh ruồi nhặng. Con đã không lời trầm thống. Các ngươi rộn tiếng vo
ve.
Phán xử sau cùng ngày của Phục sinh. Tồn tại hay không tồn
tại? Vô lượng nghìn trùng ảo ảnh. Duy có niềm đau.
Con hãy trở mình chầm chậm đứng lên. Kể từ giờ phút này thời
gian con vô kể. Cho một ngày phán xử. Mang lẽ công bằng cho cả người
đã chết. Làm ngày Phục sinh. Cho những niềm đau một lần giải thoát.
Làm ngày Phục sinh.
NHỮNG BỨC TƯỜNG MÀU TRẮNG HOẶC ĐEN
Những bức tường màu trắng hoặc đen. Những đường thẳng song song
dài vô tận. Người ra đi chờ mong tiếp điểm. Ra đường tròn, ê-lip,
pa-ra-bôn.
Chúng ta chạm vào nhau im lặng lo âu. Với hình dung màu xanh của
mắt. Tôi đã rơi theo chiều cao sự thật. Những bức tường vun vút mọc
lên.
Đã chui vào lòng đất thâm u. Bức tường tháng năm gồ ghề nhẵn
mặt. Bao rễ cây chùi qua tiếp điểm. Những bức tường từ đó trồi lên.
Có thể là màu trắng hoặc đen. Trang giấy cầm tay kính râm cầm
mắt. Tủ kính ri-
đô tấm tường cách nhiệt. Những bức tường trong suốt mọc lên.
Những bông hoa chưa kịp nở ra. Đã cuộn tròn bức tường đen án
ngự. Những làn hương chui vào tăm tối. Bỏ lại sắc màu trôi nổi bập
bênh.
Những câu thơ chui qua nửa bức tường. Con chữ mòn kết mình trong
tê lạnh. Im lặng nghìn thu rồi như rền rĩ. Như có đồi lần lửa ngún mình rêu.
Van-gốc, Lê- vi- tan đã bị đóng đinh. Những bức tranh trầm trầm
kêu gọi. Bị bủa vây bởi màn đêm bóng tối. Những sắc màu hốt hoảng
bật lên.
Chung quanh tôi! Chung quanh tôi những bức tường mọc chân di động.
Nhịp bước đồng hành bầy rêu con bóng. “Phải lẫn mình như thể một loài sên?”
Và khi tôi chộp cánh diều
bay. Những bức tường giữa trời cao sừng sững. Tôi đã làm tầng mây
hốt hoảng. Những bức tường chặn nửa
đường bay.
Lỗi lầm do Ơclit gây ra. Tỷ lệ ngọc vàng không nằm trong khuôn
mẫu. Nhưng khuôn thiêng vinh danh và trọng tội. Tôi sẽ lập lờ nữa nhớ
cùng quên.
Trong ban mai đứng bóng và đêm. Những trầm tư chưa thành lựa
chọn. Chung quanh tôi những bức tường là đen cùng trắng. Như đã muôn
đời sừng sững mọc lên.
CÁCH MẠNG
Cảm đề Ru xô
Quán xá sau lưng người bước chân về. Khuya. Những con đường
những nhịp cầu những con người không cần tên tuổi. Một ít hiền minh
với nhiều lũng đoạn. Có đêm nào tôi bước cả mình tôi?
Ruxô nhịp bước lưu vong. Cộng hòa cho một Bônapac. Những con sóng
đã bị bờ tiếm đoạt. Vỡ tan mình mất mặt sóng còn chăng?
Tiếm đoạt thế gian bị tiếm đoạt bởi thế gian. Hai kẻ đồng
hành trên miền kỳ vĩ. Tôi lễ dâng người đất thơm trời lạ. Trái tim
này bi thiết đã triền miên.
Như cánh chim đêm chạm bóng tối trời mây. Những đường bay sương
thấm mình chim lạnh. Bao tiếng quanh ta hồi âm loảng xoảng. Đợi hôn
hoàng sương đã dày lên.
Quán xá sau lưng người bước chân về. Cuộc cách mạng nào đã
luân hồi con sóng.Người bấm đốt đêm tan chầm chậm. Với đêm này nghìn
lẻ một đêm.
KHỔNG TỬ
Về đi Thầy ơi? Về đi Thầy
ơi! Họ? Họ nhắm vào Thầy chứ còn ai nữa. Hoa lan thơm hương rừng xưa.
Đây chốn cung đình con sợ!
XÔ-CRAT
Uống chén thuốc này người
sẽ đẹp hơn. Đâu biết quanh mình hãy còn ly và đĩa. Người uống không
xong thuốc còn lại. Hy Lạp đâu ai dám nhận tông đồ!
SIÊU HÌNH
Khi nụ hoa cùng những âm mưu. Nắm tay nhau trang nghiêm trào lộng.
Bao tội đồ còn trong hoan hỉ. Ky tô chờ ngày Phục sinh.
Bài ca chưa thể cất lên. Thế gian lặng im không ngôn từ nhịp
điệu. Tôi đi qua tôi dưới mặt trời mùa xuân mùa hạ. Những núi đồi
băng vỡ triền miên.
Những sắc màu chưa thể tách rời nhau. Cầu vồng hơn lần ảo
ảnh. Tôi đang đi tận hồ xa gió trắng. Thổi qua lòng vương vãi mấy
tịch liêu.
Qua cánh rừng lặng chảy dòng rêu. Đôi chiếc lá vàng hắt hiu
mùa trở. Tôi đi qua tôi một vài nguyên tố. Tôi đi qua tôi qua tôi qua tôi.
Đám côn trùng nghe cỏ khẽ khàng ru. Người thiếu phụ có thể
biến thành con sâu rọm. Đột biến này không làm tôi hốt hoảng. Chỉ xin
rằng sự thể chớ dài lâu.
Chưa có bài thơ cùng mấy nguyên âm. Chúng ta bình yên với bao
điều mông muội. Những lá cờ đang là miếng vải. Giáo chủ qua giờ yên
ngũ trong nôi.
Mặt trăng lên mọt rỗng loài sâu. Mặt trời giải trên nền vàng
tịch diệt. Không có trời xanh trăm đường mây loạn nhịp. Chưa có giáo
đường lênh đênh tiếng chuông.
Đi qua ngày qua tháng qua năm. Nghe đời tôi vào thiên niên kỷ.
Thấy chiếc bóng sau nghìn trùng chiếc bóng. Đổ trên nền trầm lặng
bởi vì đâu.
TÔI KHÔNG CÒN NHỚ NỔI ĐIỀU CHI
Tôi không còn nhớ nổi điều chi. Bóng tối dòng sông lai láng trôi
có lẽ… Ai gọi vào đêm chỉ là tiếng vọng. Ai đã nói rằng tôi không
còn nhớ nổi điều chi.
Thì chúng ta cùng nhớ xem sao? Giấy trắng đèn vàng bầy phù du
con chữ. Nhỡ chúng ta chỉ cùng cơn mộng mị. Nhỡ chữ nói rằng tôi
không còn nhớ nổi điều chi!
Im. Lặng im. Có khi bằng tiếng dế triền miên. Chúng ta nghe đôi
điều gợi ý. Có thể thanh âm truyền ra vết tích. Như biển buồn mặt
sóng gợn dần lên.
Nhưng. Tôi không còn nhớ nổi điều chi. Dế gáy cùng tôi bao mùa
chung giọng điệu. Cũng thể hang sâu còn vài lá cỏ. Lúc chiều tà
nóng vội dế làm quên.
Lúc chiều tà chắc phải lần ra. Một chiếc đĩa hồng? Mặt trời
chăng có lẽ… Rồi ai nhận mặt trời vô lòng bể. Đến bao giờ người sẽ
trội mình lên?
Rồi hôn hoàng lấp ló vầng trăng. Đã trận mưa giao mùa trăng tan
rửa. Hôn hoàng hôn hoàng không điều chi nhớ nổi. Như heo may thoáng dợm
đã nhanh lìa.
Đã thật rồi tôi không còn nhớ nổi điều chi. Gom hết sắc màu âm
thanh ngôn ngữ. Và tôi thấy những dòng sông trôi nổi. Có con bè vượt
biển giữa trời khuya.
GIẢI THOÁT VÀ TÔI
Giải thoát vì tôi giải
thoát từ tôi. Trong sự khoan dung cha và tình yêu mẹ. Như con ốc đã
rời ra lòng bể. Trên bãi vàng nghiệm cát sóng mù khơi.
Muối đã mặn lòng năm tháng biển khơi. Xin sóng lấy về những
gì từng tôn tạo. Khi lòng ốc đã xanh vào thăm thẳm. Sóng trăm bờ tan
giữa một bờ sâu.
KY TÔ VÀ TÔI
Ky tô và tôi là một là
hai. Với tin này người yên lòng thanh thản.Trên thập tự người đâu nhắm
vào danh xưng giai điệu.Thì dưới bóng râm giáo đường vời vợi. Bình
yên thánh kinh.
Những con chim cánh cụt là những đảo băng. Trở lại bầu trời
khi đại dương lai láng. Với đường bay không cần chi nâng đỡ. Cánh vụt
lên chạm nắng mặt trời.
Và chúng ta đón trăng như thể tin mừng. Khi những giải mây tẩm
nồng mùi rượu. Trên đồi cao hoa hồng thánh thể. Chờ mưa tuôn rộ nở
dưới chân người.
THỰC ĐƠN
Khăn trải bàn khay đĩa gan
ruột. Và tim. Giấy lót màu hồng gấp làm tư… Đầy đủ! Chúng ta ngồi
vào bàn bình yên không tư lự. Với giá vô cùng ta sẽ lặng im.
Nắng mới về buổi sáng vàng trong. Khi những giọt máu rơi tinh
khôi rực rỡ. Người uống lâu nay còn vờ chi lạ miệng? Điểm chuông rồi
tất cả tự nhiên!
Này nhé bông hoa trong trắng dịu dàng. Em hãy thay tôi thêm lần
tế nhị. Khi những đôi mắt kia no nê phè phỡn. Bao cánh tay dài sẽ ve
vuốt mình em.
Khi mặt bàn lấp lánh vầng trăng. Người chớ ngạc nhiên giữa trăm
nghìn đổ vỡ. Trăng đến cùng tôi như hai người bè bạn. Trọng lễ này
trăng lẽ nào quên.
Tiệc giữa chừng có vọng đến hồi chuông.Người đừng hỏi quanh
đây giáo đường hay thập tự. Những lũng sâu từng đoàn quân thánh
chiến. Vó ngựa hồng dong ruổi vẫn ngày đêm.
Và tiệc tàn những đôi cánh bay lên. Người chớ giật mình những
thiên thần tham dự. Trên vai người vẫy màu trắng xóa. Vào cuộc tan
trở lại thiên đàng.
MARIA
Khi mẹ gọi con mẹ đã ở
cùng con. Tiếng chim vịt ban mai những giọt sương hoàng hôn thủ thỉ.
Trên con đường quanh co quê người đất lạ. Bóng lá râm tròn mẹ ủ mát
đời con.
Cuống rốn cắt lìa chuyện đã từ lâu. Mẹ vẫn sinh ra con trong
mỗi ngày dòng thời gian không tận. Mẹ lớn lên tầm mắt con chưa đủ
rộng. Mẹ vô cùng con cạn một chiều sâu.
Con đi xa không quá nổi bậc thềm. Chiều kích con chỉ làm oằn
lưng mẹ. Nơi những đầm lầy chạm hàm cá
sấu. Mẹ nghiêng mình sông chảy suốt đời con.
Con bay cao những cộng rơm vàng. Mẹ đã trải trời xanh cho ngày
kia mỏi cánh. Trở lại chim non rì rầm trong mẹ. Máng cỏ nào xao xác
mãi đời con.
Cho tôi làm người phương đông. Khúc nhau yên bình trong đất. Mơ
mái nhà tranh nắng mưa ủ dột. Có hoàng hôn mây khói lẫn lưng trời.
Cho tôi làm người phương đông. Ánh sáng sau cùng không là ánh
sáng. Với đất tối tăm những u mê huyền nhiệm. Bãi cỏ xanh rờn lộc
biếc chồi non.
NHỮNG NGÀY THÁNG HAI LÀ NHỮNG NGÀY THÁNG BA
Những ngày tháng hai là những ngày tháng ba. Những ngày Rim bô
chồng chềnh hương liệu. Trên một sa mạc Phi châu. Trong con phố Oa sinh
tơn. Có lẽ Mi le lau chùi bát đĩa.
Những ngày tháng hai là những ngày tháng ba. Trang sức màu
vàng tôi gõ cửa nhà anh nhà em nhà bè bạn. Bình bát trên tay chập
chờn ngọn lửa. Giấy dán tranh tường người cho tôi thiêu hủy. Lại là
màu trắng nguyên khôi.
Những ngày tháng hai là những ngày tháng ba. Đi vắng Bê a với
trang thư để lại. Chàng hãy nhìn sâu thêm nhiều táo bạo. Có nơi nào
không ẩn dấu mình em!
Những ngày tháng hai là những ngày tháng ba.Tôi lại trở về Ky
tô và Khổng tử. Như trái đất tròn quay quanh trục. Niu tơn nghiêng đã
trọn dáng tông đồ.
CHO TÔI BĂNG MÌNH QUA CÁNH ĐỒNG SAO
Cho tôi băng mình qua cánh
đồng sao. Gặp giấc mơ cha và toan tính mẹ. Không biết lẽ công bằng mẹ
thành vĩ đại. Bõ lẽ công bằng cha nên cao siêu.
Cho tôi băng mình qua cánh
đồng sao. Còn bóng tối nào hãy ngậm mình làm sữa. Ruộng nhà bên
lúa sang đòng trĩu nặng. Thân mạ này thẳng hết một tầm cao.
Cho tôi băng mình qua cánh đồng sao. Khi những lão nông mõi mủa
yên nghỉ. Như bầy cua giăng hàng ngang khoét lổ. Tôi nắm tay người thông
nước tận trời cao.
Cho tôi băng mình qua cánh đồng sao. Chẳng biết từ đâu thì thầm
nhịp điệu. Nhịp bước bờ xanh tôi đi tìm nguồn cội. Không biết mình
trong võng nhẹ nhàng chao.
BÙN NON
Cắm chân vào hồ vũng thâm
u. Trong khi người rùng rùng giãy giụa. Những lớp bùn non mịn như hoa
và sữa. Đã tựu mình đông lại giấc mơ xưa.
MƯA RÀO
Chưng cất mình rơm rạ lẫn
bùn đen. Lòng những lão nông qua mùa chiêm gié trắng. Cùng tiếng ểnh
ương giao mùa ộp oạp. Giữa mưa rào lồ lộ một tòa sen.
NHỊP ĐIỆU
Trong khi nhặt tiếng chim
khuya. Theo vết giọt sương âm vào đất lạnh. Tôi rõi mắt một điều chi
khai thị. Những vì sao trên thiên đỉnh vận hành.
HY VỌNG
Qua bao điều hy vọng thiêng
liêng. Đã tro tàn? Kim cương bất hoại. Chỉ biết mỗi mưa mùa xứ mẹ.
Ếch giao hoan theo sấm động đêm hè.
TẾ NHỊ
Khúc tụng ca và khúc bi
ca. Người đến cùng tôi qua ba lần thăng giáng. Như vầng trăng chỉ một
giờ viên mãn. Đã cho mình gieo trọn cả mùa thơ.
Người tìm tôi qua bóng dáng Bêa. Cả lúc thơ thét gào người
bình yên vô sự. Những con chữ là nhịp tim run rẩy. Trong tiếng xa vang
cuối nẻo luân hồi.
Tháng Ba,1995
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét